Myanmar, xứ sở chùa vàng “mới nổi” (Part 3)

Bản sắc – Phong tục – Truyền thống

Đại đa số dân Miến vẫn giữ những phong tục truyền thống trong cuộc sống hàng ngày. Một người Miến typical sẽ như thế này: mặc longyi, miệng nhai trầu (nhằm thể hiện bản lĩnh nam nhi, giống như hút thuốc ở các quốc gia khác) và mặt bôi thanaka (mỹ phẩm dưỡng da truyền thống của Myanmar, chiết xuất từ thân cây thanaka). Có lẽ Myanmar là xứ sở có một không hai khi toàn thể người dân cùng dùng chung một loại mỹ phẩm, thật là một điều hiếm hoi. Quả thật đi đến đâu cũng thấy dân Miến từ nam, phụ, lão, ấu bôi thanaka lên mặt với nhiều hình dạng khác nhau (tuỳ cách vẽ) – đây có lẽ là một đặc trưng của đất nước và con người Myanmar. Và một lần nữa, như tôi có nói đến ở phần trước, đó là sự hoà hợp của cổ và kim, cụ thể là bạn sẽ dễ dàng bắt gặp những anh chàng mặc longyi truyền thống và treo tòong teng trước longyi là chìa khoá chiếc Toyota mới cáu cạnh.

Thanaka và Longyi (nguồn: Google)

Myanmar là quốc gia phật giáo, đại đa số dân chúng theo đạo phật và chùa thì ở khắp mọi nơi. Ở cái thành phố Yangon ấy thôi đã là biết bao nhiêu là chùa, đi đâu cũng gặp, gần nhà cũng có, gần công ty khách hàng cũng có, đi siêu thị cũng đi ngang, nói chung là nhiều, nhiều chùa lắm. Tôi qua được vài hôm thì là lễ full moon của Miến, quốc lễ nên mọi người được nghỉ (nhắc đến lễ mới nhớ, người Miến có 1 danh sách nghỉ lễ khá dài, nghỉ sướng lắm :))) ấy thế mà ngôi chùa gần nhà nở lòng nào mở kinh từ 3h sáng, mở riết đến 1-2h trưa… không tài nào ngủ được. Đó là chưa kể ở văn phòng khách hàng, có 1 ai đó sùng đạo, mở CD kinh phật trong suốt thời gian làm việc… 5 tuần ở đây, tiếng kinh kệ đã trở thành âm thanh nền quen thuộc. Mà có lẽ đi chùa cũng là một thú vui của người Miến, cứ rảnh là họ lại đi chùa, mà chắc cũng phải đi với tần suất như vậy mới đi hết được chùa ở xứ sở này. Tôi cũng đã có dịp đi chùa Shwedagon, ngôi chùa vàng được xem là nổi bật nhất xứ sở phật giáo này; thật sự là quy mô và hoành tráng; chùa rất đông (cả dân địa phương lẫn khách du lịch) nhưng vẫn thấy bình yên khi ghé Shwedagon.

Continue reading

Myanmar, xứ sở chùa vàng “mới nổi” (Part 2)

Nâu – cari – dầu mỡ

Myanmar là một đất nước đa dạng chủng tộc, quanh quẩn ở Yangon  thôi cũng dễ nhận ra sự đa dạng này – người gốc Miến, gốc Hoa, gốc Ấn và Miến lai Tây (đẹp lắm) vì từng là thuộc địa của Anh ngày trước. Vì đa dạng chủng tộc nên ẩm thực của Myanmar cũng phong phú, nhưng thú thật là tôi không hảo đại đa số món ăn của Miến (ngoài những món chế biến theo kiểu Hoa). Nhìn chung các món ăn của Miến có màu nâu, cari và dầu mỡ là chủ đạo. Chắc người Miến thích dầu mỡ hay sao, từ món xào đến món kho (chứ đừng nói đến món chiên) đều ngập ngụa trong dầu. Tôi vẫn còn nhớ lần đầu dùng bữa trưa ở một quán ăn truyền thống của Myanmar; sau sự phấn khởi ngắn ngủi vì thấy trong quầy rất nhiều món thì tôi bàng hoàng nhận ra sắc nâu tắm dầu nồng nàn cari của các món ăn ở đây. Thú thật là cảm giác khá ớn, nhưng sau khi tự trấn an thì tôi cũng tìm được vài món có thể ăn được như trứng chiên, rau củ luộc. Ah hương cari thì cũng xuất hiện thường trực, ví dụ loại me ngào như kiểu Vietnam mình hay thấy thì me ngào của Miến cũng có thêm mùi vị cari!! Và thêm nữa là các món tráng miệng ở Miến rấtttt là ngọttttt..

myanmar-food

Đại loại là món nào cũng nâu như vầy. Nguồn: Google vì lúc lo lắng tìm món nào ăn được nên không chụp hình

Dầu mỡ cũng tấn công luôn những món ăn vặt, nào là bánh bắp chiên, bánh hành tây chiên. Nếu có dịp đi chợ, đi ngang mấy hàng bánh này bạn sẽ thấy họ chiên bánh trong những chảo ngập dầu, bánh được vớt ra cũng còn thấm đẫm dầu, nhiễu đầy giá bánh. Nhưng thiệt tình là có vài loại bánh cũng ngon lắm, nhất là những hôm làm trễ hoặc mấy buổi xế (thường đói vì bữa trưa ngán không ăn được nhiều) thường được mấy chị bên khách hàng mời bánh nóng, chắc vì đói nên rất ngon (nhớ thấm ráo dầu là được) :))))))

Continue reading

Myanmar, xứ sở chùa vàng “mới nổi” (Part 1)

Đó là dịp đầu tiên tôi đến Myanmar, trong một chuyến công tác 5 tuần ở cố đô Yangon (*) vào tháng 7-8/2015. Cách Sài Gòn khoảng 2 giờ bay, tôi đặt chân đến sân bay quốc tế Yangon vào một buổi trưa chủ nhật. Nhìn từ cửa sổ máy bay, ấn tượng đầu tiên là một cảm giác rất cung đình (thật ra cũng có phần sến súa 😀 ), thiết kế không theo lối hiện đại như các sân bay thường thấy.

(*) Từ 2006, Yangon không còn là thủ đô của Myanmar, tuy nhiên thành phố này vẫn đóng vai trò quan trọng và là điểm đến nối bật của xứ chùa vàng. Thủ đô hiện tại của Myanmar là Naypyidaw.

311410_737904431622_822758305_n1

Sân bay quốc tế Yangon nhìn từ máy bay (Nguồn: Google, vì lúc đó không kịp chụp :))

Đang ở giai đoạn mới mở cửa, nên có lẽ vì thế mà sân bay Yangon khá vắng, chỉ mất khoảng 10 phút để làm thụ tục và lấy hành lý (chắc chỉ có giai đoạn đó mới sung sướng vậy; khoảng 6 tháng sau khi tôi kết thúc chuyến công tác, Myanmar đã tiến hành bầu cử tổng thống mới, sau cột mốc đó sân bay Yangon chắc chắn sẽ đông đúc hơn). Đón tôi tại sân bay là hai anh đồng nghiệp, chúng tôi nhanh chóng đổi tiền, thời điểm đó 1 USD tương đương khoảng 1,200 kyats.

Taxi without meter

Ở đây, taxi không lắp đặt đồng hồ đo cây số (thật ra là có một vài hãng có gắn nhưng rất hiếm, cậu bạn đồng nghiệp cũng chỉ đi được 1 chuyến taxi có meter trong thời gian mấy tháng ăn dầm nằm dề ở Yangon), tất cả phụ thuộc vào khả năng định vị và trả giá. Và ở đây, taxi muốn đi thì ra đứng ngoắc, không có tổng đài để gọi và không phải anh tài xế nào cũng sẵn sàng chở khách, nên đi taxi ở Việt Nam là sướng nhất rồi.

Continue reading