Mùa thu xứ Đài (Part 2)

14884431_1298790256798755_3175249703020541736_o

Hualien

Từ Taipei có thể đi xe lửa đến Hualien, nhưng vé xe lửa phải book trước ít nhất 1 tuần mới có vé; 1 tip nho nhỏ là 23:00 (giờ Vietnam) lên trang railway của Taiwan book, vì lúc đó các agency họ huỷ booking, nên sẽ có vé. Điểm đến nổi bật ở Hualien là vườn quốc gia Taroko. Để tham quan Taroko có thể tự thuê scooter rồi mình chạy thôi hoặc book xe của người local, bác tài kiêm hướng dẫn sẽ chở mình đi. Chúng tôi chọn option 2 vì ở Taroko có nhiều trail, mới đi lần đầu sẽ không biết nên trekking cái nào, và vì ở đây bị rock fall nên các trail thường được tu sửa mà lịch sửa chữa thì chắc chỉ người local mới rõ. May mắn sao cả đám book được bác tài thân thiện, nhiệt tình, giao tiếp tiếng Anh tốt và tác phong rất chuyên nghiệp.

This slideshow requires JavaScript.

Continue reading

Mùa thu xứ Đài (Part 1)

Nhân dịp Vanilla Air mở đường bay Saigon – Taipei với giá cực kỳ ưu đãi, nên nổi hứng làm 1 trip Taiwan ngắm mùa thu (ah, thật ra là có đứa dụ đi :)))

Tiện thể nói qua chút xíu về Vanilla Air cho bạn nào cần tham khảo. Với Vanilla Air, mọi thứ từ khâu search flight, booking, payment cho đến khi landing thì trải nghiệm đều rất ổn. Các channels từ web (both desktop and mobile version), check-in booth, boarding gate, tiếp viên đều consistently đạt các tiêu chí thân thiện, chuyên nghiệp, đúng giờ. Tuy nhiên, vì là budget airline nên dĩ nhiên ghế ngồi sẽ không được thoải mái, rộng rãi. Ở thời điểm đó, giá vé Saigon – Taipei (round way) của Vanilla và Vietjet là ngang ngửa, nhưng Vanilla thì được free chọn chỗ ngồi lúc booking và free 20kg carry on luggage. Một lưu ý nhỏ là Vanilla Air khá strict đối với luggage size & weight, nên tham khảo thông tin từ hãng để tránh bị nộp phạt. Đây là nhận xét của 1 khách hàng chân chính, không nhằm mục đích PR đâu nha :))

14720561_1298006123543835_8693572996837528800_n

Around Taipei

Lúc này đang là mua thu, thời tiết mát mẻ, buổi sáng hơi se lạnh. Ấn tượng đầu tiên là Đài Bắc rất sạch sẽ, hiện đại, giao thông không quá đông đúc (dù có cả xe máy và oto) vì phần lớn người dân họ sử dụng phương tiện công cộng. Các building ở Taipei phần lớn đã được xây dựng từ khá lâu nên nhìn hơi cũ, nhưng infrastructure bên trong thì gần như mới được renovate. Mặc dù thành phố được xây dựng đã lâu nhưng dễ thấy lối quy hoạch đô thị, giao thông rất khoa học, hiện đại theo kiểu grid plan (bàn cờ) nên việc đi lại rất thuận tiện, dễ dàng (với cả dân du lịch). Vì đi tự túc nên chúng tôi cũng mua thẻ MRT & top-up, dùng để đi MRT và bus, ngoài ra thẻ MRT có thể dùng để thanh toán ở các convenience store luôn. Ở Taipei cũng rất an toàn, 1-2h sáng đi long nhong ngoài đường cũng không sao :)) có vào chợ đêm nếu xui xui có thể bị móc túi thôi, cẩn thận là được.

Quăng đồ ở khách sạn, ghé ăn sáng rồi chạy ra National Taiwan Museum; điểm nhấn ở đây là lịch sử phát triển của ngành công nghiệp xe đạp của Taiwan từ xưa đến nay – đây là 1 ngành công nghiệp mũi nhọn, rất quan trọng của Taiwan. Bảo tàng trưng bày và diễn giải quá trình phát triển đó từ thời xe đạp gỗ cho đến những mẫu xe mới áp dụng khoa học, kỹ thuật hiện đại; ngưỡng mộ cả ngành xe đạp và cách quảng bá của họ. Với định hướng nghiên cứu, sáng tạo và phát triển, ngành công nghiệp xe đạp này đã trở thành top 3 nhà cung cấp xe đạp cho toàn thế giới! Đó là lý do vì sao từ nhỏ ở Vietnam, ra tiệm mua xe đạp toàn thấy bán xe đạp Đài Loan. Ở Taipei mọi người cũng thích sử dụng xe đạp, giao thông thuận lợi như vậy thì dùng xe đạp rất sướng.

This slideshow requires JavaScript.

Continue reading

Hội An hoài cổ

Hội An, phố của hoài niệm. Hội An vẫn thường được ca ngợi bởi vẻ đẹp cổ kính và yên bình của khu phố cổ. Tôi vẫn còn nhớ sự thay đổi khá đột ngột của cảm xúc khi xe chạy vào khu phố cổ; nơi đó dường như là một không gian biệt lập, tách hẳn với khu phố thị ồn ào, náo nhiệt. Không gian đó đem lại cho người ta cảm giác nhẹ nhàng và bình yên, thật là hoài cổ.

Sự hội tụ của truyền thống và lịch sử Phương Đông được phản ánh rõ nét ở những dãy nhà khu phố cổ, một sự kết hợp rất hài hoà của kiến trúc Việt, Hoa và Nhật, tạo cho khu phố cổ nét đẹp uy nghiêm, trầm mặc nhưng vẫn dung dị, thân thương. Đạp xe hay đi dạo ở phố cổ Hội An vào ban ngày sẽ có cảm giác rất tự do và thanh thản.

This slideshow requires JavaScript.

Đạp xe quanh Hội An vào buổi sáng

This slideshow requires JavaScript.

Nét đẹp của Hội An làm say đắm lòng người

13450881_1189716154372833_3731693923522215845_n

Hội An yên bình buổi chiều tà

Continue reading

Theo dấu chân “Người tình”, nhà cổ Huỳnh Thuỷ Lê

Trong một lần onsite ở Đồng Tháp, tôi có dịp đến Sa Đéc và thăm nhà cổ Huỳnh Thuỷ Lê, một điểm tham quan nổi tiếng (đặc biệt với du khách Pháp) nhờ vào tiểu thuyết L’ Amant (The Lover) và bộ phim cùng tên. Không biết có ngoa không khi anh hướng dẫn viên ở nhà cổ chia sẻ với tôi rằng du khách Pháp đến thăm nhà cổ (thậm chí ở lại một đêm) thường nói rằng họ đến vì muốn được xem, được ăn, được ngủ, được đắm chìm trong không gian của “Người tình”. Có lẽ vì thế mà nhà cổ Huỳnh Thuỷ Lê được xem là nơi lưu giữ ký ức của “Người tình”.

Đông Tây hoà hợp

Nhưng có lẽ điểm thu hút của nhà cổ Huỳnh Thuỷ Lê không đơn thuần là nhờ vào ký ức của “Người tình” mà còn nhờ vào sự tinh tế và tráng lệ trong lối kiến trúc. Đến đây không những để nghe lại câu chuyện tình nổi tiếng mà còn để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của một trong những ngôi nhà tráng lệ nhất vùng Nam Bộ xưa – điều mà chúng ta không thể trải nghiệm được trong phim “Người tình” – được quay ở nhà cổ Bình Thuỷ (Cần Thơ) – vì lúc bấy giờ nhà cổ Huỳnh Thuỷ Lê được trưng dụng làm trụ sở công an.

Nhà cổ Huỳnh Thuỷ Lê nhìn từ ngoài vào

Đây là một công trình có kiến trúc khác lạ khi dung hoà được các yếu tố Đông Tây. Trước hết là về vị trí, chủ nhân đã khéo léo chọn cho ngôi nhà một vị trí đắc địa – cạnh sông Tiền và phía trước là chợ – điều này đã minh chứng cho câu nói về kinh nghiệm an cư của người xưa “Nhất cận thị, nhị cận giang”. Nhìn từ ngoài vào, ấn tượng đầu tiên là lối kiến trúc Pháp thể hiện ở phần mặt tiền, trần nhà, khung cửa sổ; các bức tượng, phù điêu đắp nổi trang trí theo kiểu Phục hưng; vòm cửa cong vòng theo phong cách kiến trúc La Mã. Vẻ ngoài uy nghiêm, bề thế của ngôi nhà đã phần nào chứng tỏ sự giàu có và uy quyền của gia chủ. Ban đầu ngôi nhà được xây bằng gỗ, sau chủ nhân đã trùng tù xây tường bằng gạch đặc dày 30cm-40cm, bao lấy kết cấu khung gỗ; tất cả vật liệu của giai đoạn trùng tu – mà dễ thấy nhất là gạch men – được nhập hoàn toàn từ Pháp. Với vật liệu và cách xây dựng rất Pháp này đã tạo cho ngôi nhà sự vững chải, dù đã trăm năm vẫn nguyên vẹn (nên mọi người vẫn hay nói là ăn cơm Tàu, lấy vợ Nhật, ở nhà Tây là vậy).

This slideshow requires JavaScript.

Kiến trúc phương Đông là chủ đạo bên trong nhà

Bước vào trong sẽ dễ dàng bắt gặp sự thân thuộc, bình yên bởi lối kiến trúc phương Đông với truyền thống nhà 3 gian của người Việt, thờ Quan Công theo tín ngưỡng của người Hoa. Bên cạnh đó là những đường nét chạm khắc tinh xảo trên gỗ quý với hình ảnh chim muông, tùng cúc trúc mai và cả hình ảnh sông nước Nam Bộ trù phú. Một điểm nữa ở đây làm tôi thích thú là “khung cửa ngủ trưa” – truyền thống của cách xây nhà Trung Hoa. Trong slideshow hình phía trên có 1 hình là cửa ra vào khi chưa kéo “khung cửa ngủ trưa” lại, nếu tò mò bạn có thể xem thêm hình bên phải ở dưới đây (Nguồn: Google). Đại khái là vào buổi trưa, nếu đóng cửa thì sẽ tối và nóng, “khung cửa ngủ trưa” dùng để đóng lối ra vào mà vẫn đón được ánh sáng và gió; đồng thời khi người ngoài nhìn vào sẽ biết gia chủ đang nghỉ trưa. Ngoài ra, nếu để ý bạn sẽ thấy phần nền nhà hơi trũng vào giữa, ban đầu tôi tưởng là vì là nhà xưa nên nền bị trũng, nhưng sau đó anh hướng dẫn giải thích rằng cách làm nhà trũng vào giữa là truyền thống của người Hoa – ngụ ý là tiền tài chảy về một nơi.

Continue reading

Myanmar, xứ sở chùa vàng “mới nổi” (Part 3)

Bản sắc – Phong tục – Truyền thống

Đại đa số dân Miến vẫn giữ những phong tục truyền thống trong cuộc sống hàng ngày. Một người Miến typical sẽ như thế này: mặc longyi, miệng nhai trầu (nhằm thể hiện bản lĩnh nam nhi, giống như hút thuốc ở các quốc gia khác) và mặt bôi thanaka (mỹ phẩm dưỡng da truyền thống của Myanmar, chiết xuất từ thân cây thanaka). Có lẽ Myanmar là xứ sở có một không hai khi toàn thể người dân cùng dùng chung một loại mỹ phẩm, thật là một điều hiếm hoi. Quả thật đi đến đâu cũng thấy dân Miến từ nam, phụ, lão, ấu bôi thanaka lên mặt với nhiều hình dạng khác nhau (tuỳ cách vẽ) – đây có lẽ là một đặc trưng của đất nước và con người Myanmar. Và một lần nữa, như tôi có nói đến ở phần trước, đó là sự hoà hợp của cổ và kim, cụ thể là bạn sẽ dễ dàng bắt gặp những anh chàng mặc longyi truyền thống và treo tòong teng trước longyi là chìa khoá chiếc Toyota mới cáu cạnh.

Thanaka và Longyi (nguồn: Google)

Myanmar là quốc gia phật giáo, đại đa số dân chúng theo đạo phật và chùa thì ở khắp mọi nơi. Ở cái thành phố Yangon ấy thôi đã là biết bao nhiêu là chùa, đi đâu cũng gặp, gần nhà cũng có, gần công ty khách hàng cũng có, đi siêu thị cũng đi ngang, nói chung là nhiều, nhiều chùa lắm. Tôi qua được vài hôm thì là lễ full moon của Miến, quốc lễ nên mọi người được nghỉ (nhắc đến lễ mới nhớ, người Miến có 1 danh sách nghỉ lễ khá dài, nghỉ sướng lắm :))) ấy thế mà ngôi chùa gần nhà nở lòng nào mở kinh từ 3h sáng, mở riết đến 1-2h trưa… không tài nào ngủ được. Đó là chưa kể ở văn phòng khách hàng, có 1 ai đó sùng đạo, mở CD kinh phật trong suốt thời gian làm việc… 5 tuần ở đây, tiếng kinh kệ đã trở thành âm thanh nền quen thuộc. Mà có lẽ đi chùa cũng là một thú vui của người Miến, cứ rảnh là họ lại đi chùa, mà chắc cũng phải đi với tần suất như vậy mới đi hết được chùa ở xứ sở này. Tôi cũng đã có dịp đi chùa Shwedagon, ngôi chùa vàng được xem là nổi bật nhất xứ sở phật giáo này; thật sự là quy mô và hoành tráng; chùa rất đông (cả dân địa phương lẫn khách du lịch) nhưng vẫn thấy bình yên khi ghé Shwedagon.

Continue reading

Myanmar, xứ sở chùa vàng “mới nổi” (Part 2)

Nâu – cari – dầu mỡ

Myanmar là một đất nước đa dạng chủng tộc, quanh quẩn ở Yangon  thôi cũng dễ nhận ra sự đa dạng này – người gốc Miến, gốc Hoa, gốc Ấn và Miến lai Tây (đẹp lắm) vì từng là thuộc địa của Anh ngày trước. Vì đa dạng chủng tộc nên ẩm thực của Myanmar cũng phong phú, nhưng thú thật là tôi không hảo đại đa số món ăn của Miến (ngoài những món chế biến theo kiểu Hoa). Nhìn chung các món ăn của Miến có màu nâu, cari và dầu mỡ là chủ đạo. Chắc người Miến thích dầu mỡ hay sao, từ món xào đến món kho (chứ đừng nói đến món chiên) đều ngập ngụa trong dầu. Tôi vẫn còn nhớ lần đầu dùng bữa trưa ở một quán ăn truyền thống của Myanmar; sau sự phấn khởi ngắn ngủi vì thấy trong quầy rất nhiều món thì tôi bàng hoàng nhận ra sắc nâu tắm dầu nồng nàn cari của các món ăn ở đây. Thú thật là cảm giác khá ớn, nhưng sau khi tự trấn an thì tôi cũng tìm được vài món có thể ăn được như trứng chiên, rau củ luộc. Ah hương cari thì cũng xuất hiện thường trực, ví dụ loại me ngào như kiểu Vietnam mình hay thấy thì me ngào của Miến cũng có thêm mùi vị cari!! Và thêm nữa là các món tráng miệng ở Miến rấtttt là ngọttttt..

myanmar-food

Đại loại là món nào cũng nâu như vầy. Nguồn: Google vì lúc lo lắng tìm món nào ăn được nên không chụp hình

Dầu mỡ cũng tấn công luôn những món ăn vặt, nào là bánh bắp chiên, bánh hành tây chiên. Nếu có dịp đi chợ, đi ngang mấy hàng bánh này bạn sẽ thấy họ chiên bánh trong những chảo ngập dầu, bánh được vớt ra cũng còn thấm đẫm dầu, nhiễu đầy giá bánh. Nhưng thiệt tình là có vài loại bánh cũng ngon lắm, nhất là những hôm làm trễ hoặc mấy buổi xế (thường đói vì bữa trưa ngán không ăn được nhiều) thường được mấy chị bên khách hàng mời bánh nóng, chắc vì đói nên rất ngon (nhớ thấm ráo dầu là được) :))))))

Continue reading

Myanmar, xứ sở chùa vàng “mới nổi” (Part 1)

Đó là dịp đầu tiên tôi đến Myanmar, trong một chuyến công tác 5 tuần ở cố đô Yangon (*) vào tháng 7-8/2015. Cách Sài Gòn khoảng 2 giờ bay, tôi đặt chân đến sân bay quốc tế Yangon vào một buổi trưa chủ nhật. Nhìn từ cửa sổ máy bay, ấn tượng đầu tiên là một cảm giác rất cung đình (thật ra cũng có phần sến súa 😀 ), thiết kế không theo lối hiện đại như các sân bay thường thấy.

(*) Từ 2006, Yangon không còn là thủ đô của Myanmar, tuy nhiên thành phố này vẫn đóng vai trò quan trọng và là điểm đến nối bật của xứ chùa vàng. Thủ đô hiện tại của Myanmar là Naypyidaw.

311410_737904431622_822758305_n1

Sân bay quốc tế Yangon nhìn từ máy bay (Nguồn: Google, vì lúc đó không kịp chụp :))

Đang ở giai đoạn mới mở cửa, nên có lẽ vì thế mà sân bay Yangon khá vắng, chỉ mất khoảng 10 phút để làm thụ tục và lấy hành lý (chắc chỉ có giai đoạn đó mới sung sướng vậy; khoảng 6 tháng sau khi tôi kết thúc chuyến công tác, Myanmar đã tiến hành bầu cử tổng thống mới, sau cột mốc đó sân bay Yangon chắc chắn sẽ đông đúc hơn). Đón tôi tại sân bay là hai anh đồng nghiệp, chúng tôi nhanh chóng đổi tiền, thời điểm đó 1 USD tương đương khoảng 1,200 kyats.

Taxi without meter

Ở đây, taxi không lắp đặt đồng hồ đo cây số (thật ra là có một vài hãng có gắn nhưng rất hiếm, cậu bạn đồng nghiệp cũng chỉ đi được 1 chuyến taxi có meter trong thời gian mấy tháng ăn dầm nằm dề ở Yangon), tất cả phụ thuộc vào khả năng định vị và trả giá. Và ở đây, taxi muốn đi thì ra đứng ngoắc, không có tổng đài để gọi và không phải anh tài xế nào cũng sẵn sàng chở khách, nên đi taxi ở Việt Nam là sướng nhất rồi.

Continue reading